Alway Share - Chia sẻ thủ thuật, kinh nghiệm online
Image

Hãy đọc nếu bạn là người không biết tiết kiệm

Image

Người Già Bán Vé Số Tại Sài Gòn: Những Phận Người Bị Bỏ Quên



Ở Phú Yên, cứ khoảng 11 người cao tuổi thì có 3 người nghèo và cận nghèo. Ngoài ra, có gần 6.700 người cao tuổi khuyết tật. Trong đó, chỉ có 42% số người cao tuổi đang được hưởng trợ cấp các loại (gồm cả lương hưu, chính sách ưu đãi người có công hay chỉ vỏn vẹn trợ cấp xã hội hàng tháng).
"Khổ lắm cô ơi. Đi bán trời nắng muốn té xỉu luôn vậy. Bữa nào cũng 12 giờ đêm mới về, có bữa một hai giờ sáng, bốn giờ sáng cũng bán luôn. Chớ không bán hết lấy tiền đâu mà ăn"-các ông cụ, bà cụ trong ngôi nhà vé số kể.
Ngồi trên một tảng xi măng vỡ trên lề con đường nhỏ chạy dọc con kênh quận 8, chú Lê Văn Sử, 70 tuổi (hộ khẩu ở thôn Phước Hòa, xã Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên) kể trước kia chú làm ruộng ở quê, "cũng đàng hoàng lắm chớ. Sau già rồi không còn sức mà ở không thì không có tiền, mới học người ta vô bán. Ban đầu không biết bán, đi rạc cẳng cả ngày bán được có mấy tờ, ban đêm về nằm không muốn khóc mà sao nước mắt nó cứ chảy. Nghĩ mình sao phải làm nghề này, đi năn nỉ người ta mua từng tờ vé số... Riết rồi nó quen đi, mình nghĩ nó cũng là nghề chính đáng, cháu ạ."
Ông Trần Thanh Bình, Trưởng phòng Bảo trợ xã hội Sở Lao động thương binh xã hội Phú Yên cho biết chưa thống kê được số người Phú Yên đi bán vé số ở Sài Gòn, nhưng có một con số nho nhỏ: tính riêng xã Hòa Đồng, huyện Tây Hòa, toàn xã có 55 người thuộc 42 hộ đi bán.
Rất tiếc con số này chưa làm rõ độ tuổi của người bán vé số, nhưng có một "bí mật" mà những người bán vé số tiết lộ với chúng tôi. Đó là càng lớn tuổi thì... càng dễ bán. Nếu chưa lớn tuổi lắm thì để râu cho dài ra, "người ta nghĩ mình già cả, thấy tội nghiệp mới mua vé số. Có khi người ta không mua mà cho tiền, có khi người ta trả tiền xong lại cho lại tờ vé đó."
Cũng có nhiều người vào Sài Gòn làm thầu, cai, hưởng hoa hồng trên tổng số tiền bán vé số của nhiều người và có cuộc sống khá thoải mái, thậm chí sung túc. Chúng tôi đã đến nhiều ngôi nhà vé số khác cũng nằm trong địa bàn quận 1 và được chính những người chủ thừa nhận điều này.
Dẫu có nhiều khía cạnh khắc nghiệt và oái oăm về thế giới của những người già bán vé số thì vẫn có thực tế không thể chối bỏ là công việc này đã giúp rất nhiều người già sống qua nhiều năm cuối đời một cách tự chủ và đủ đầy hơn.
Theo thống kê cuối năm 2016 của ngành Lao động thương binh xã hội tỉnh Phú Yên, toàn tỉnh có gần 97.000 người cao tuổi (từ 60 tuổi trở lên), trong đó có hơn 26.000 người thuộc diện hộ nghèo và cận nghèo, chiếm 27% (3.000 người cao tuổi cô đơn không nơi nương tựa). Tức cứ khoảng 11 người cao tuổi thì có 3 người nghèo và cận nghèo. Ngoài ra, có gần 6.700 người cao tuổi khuyết tật.
Trong đó, chỉ có 42% số người cao tuổi đang được hưởng trợ cấp các loại (gồm cả lương hưu, chính sách ưu đãi người có công hay chỉ vỏn vẹn trợ cấp xã hội hàng tháng). Số còn lại sống phụ thuộc vào con cái hoặc tự lao động để sống.
Đầu tháng 6/2017, UBND tỉnh Phú Yên phê duyệt đề án giải quyết tình trạng người lang thang xin ăn trên địa bàn cũng nhắc đến thực trạng người cao tuổi không nơi nương tựa đã đi ăn xin lang thang trên đường phố.
Ông Trần Thanh Bình giải thích: "Người cao tuổi sống trên địa bàn nông thôn Phú Yên chủ yếu làm lao động chân tay, đi biển hoặc đồng áng nặng nhọc. Những việc này người tuổi cao sức yếu không làm được. Tuy nhiên họ không muốn là gánh nặng cho con cháu vì vẫn có thể làm việc phù hợp và muốn tham gia lao động để tạo ra thu nhập cho gia đình. Ngoài ra hạn hán và mưa lũ kéo dài trong những năm qua trên địa bàn tỉnh ảnh hưởng rất lớn đến năng suất cây trồng vật nuôi, giá cả đầu tư ngày càng tăng trong khi giá thành bán ra lỗ vốn, cho nên nhiều người đành bỏ đi tỉnh khác kiếm sống."
Điều ông Bình nói cũng phù hợp với khảo sát năm 2013 về thực trạng việc làm, đời sống của lao động nông thôn di cư ra thành thị và khu công nghiệp của Cục Việc làm (Bộ Lao động, thương binh và xã hội). Khảo sát này cho biết thất nghiệp, thiếu việc làm và việc làm có thu nhập thấp là đặc điểm phổ biến của tình trạng việc làm của người lao động trước thời điểm di cư.
Chi tiết hơn, ông Lê Công Chánh, trưởng thôn Phú Liên (xã An Phú, tỉnh Phú Yên) nêu những con số cụ thể: trung bình một nhân khẩu ở xã An Phú được chia một sào ruộng (sào miền Trung 500 m2). Ruộng ở đây thường mỗi năm chỉ làm được một vụ do thiếu nước trời, thu hoạch được khoảng 200 kg lúa/sào, có ruộng được 300 kg lúa. Chi phí phân thuốc hết một nửa, cộng với  công thuê máy cắt hết 1/4, tổng cộng 3/4, số lúa được chỉ còn khoảng 1/4 tức 50 ký lúa. Thường mỗi gia đình sẽ gom ruộng lại, bình quân một người làm được 5 sào, tức chỉ thu được 250 kg lúa, xay ra được 125 kg gạo.
"Số gạo này chỉ đủ làm lương thực để ăn chứ để nuôi con đi học thì không thể nổi" - ông Chánh nói.
Nếu làm hai mùa lúa/năm thì chi phí thuê máy bơm tưới tăng cao, tính ra số thóc thu lại cũng chẳng còn bao nhiêu.
Những lao động trẻ hơn, khoảng từ 30 tuổi trở lại có thể làm thêm rau màu, trồng bầu bí dưa leo đậu xanh...  Nhưng theo ông Chánh, trước đây khoảng ba bốn năm rau màu còn được giá, bây giờ cứ được mùa thì giá lại rớt nên khoản này cũng không ăn thua lắm.
Một công việc khác là làm thuê cho các công ty ở gần như bóc vỏ đầu tôm, làm hạt điều, làm sạch cá xuất khẩu, công cũng khá, được khoảng 150.000 -200.000 đ/ngày. Tuy nhiên đây là công việc thời vụ, lúc có lúc không nên cũng không cải thiện được thu nhập.
"Thành ra người dân cũng phải bỏ đi nữa, tìm đến nơi xa hơn (để làm thuê).
Có vài nhà khá nhất, cho con đi học lên ở các địa phương xa thì những người này cũng tìm việc rồi ở lại đó luôn vì trở về địa phương cũng không có công ăn việc làm đáp ứng được nhu cầu của mình, cũng không về giúp ích cho địa phương được".
"Tính ra bán vé số thu nhập gấp năm bảy lần làm nông ở địa phương đó chớ!" - ông Chánh khẳng định.
Theo điều tra của Tổng cục Thống kê năm 2014, cả nước có hơn một triệu người thất nghiệp; trong đó khu vực nông thôn gần 500.000 người (con số năm 2014). Độ tuổi được khảo sát: nam 15-59 tuổi và nữ 15-54 tuổi. Mối liên quan giữa việc con cái túng thiếu và cha mẹ già yếu vẫn phải tự nuôi thân-hoặc, bị bỏ quên hẳn- hiện ra rất rõ.
Trừ vài người như anh Non con ông Sáu Mù, Cường con của ông Long, còn hầu hết con cái của các ông bà cụ vé số đều nói họ vẫn hết sức cần khoản thu nhập mà cha mẹ họ mang về từ việc đi bán vé số, để giúp trang trải gia đình. Trả nợ tiền xây nhà, nuôi vợ bệnh con bệnh, hay để dành cho những ngày già yếu hơn phải hoàn toàn phụ thuộc vào con cái.
Ông/bà đã đi bán vé số từ bao giờ và sẽ đi bán vé số đến bao giờ?-Chúng tôi đặt câu hỏi này với bất cứ người bán vé số nào trong độ tuổi trên 60 chúng tôi gặp.
Cho câu hỏi thứ nhất, các con số dao động từ một, hai đến mười mấy năm. Cho câu hỏi thứ hai, câu trả lời thống nhất đến đáng ngạc nhiên: "Ai biết được. Chừng nào già đi không nổi nữa thì nghỉ."
- Năm nay bà bao nhiêu tuổi?
- 82 tuổi.
Nói rồi bà Chín Lùn bịt miệng cười. Như vừa nhận ra mình lỡ miệng!
Dù thừa nhận đi bán đến khuya rất mệt mỏi, nhưng ông Lê Văn Sử cũng khẳng định khi nào bước đi hết nổi thì mới nghỉ. "Lúc đó thì có nhà nước lo, xã hội lo, chứ không lẽ ai bỏ mình chết đói sao con"-ông cười rất giòn, nhưng trong tiếng cười như có vài phần chua chát.
Ông Sử năm nay 70 tuổi. Nghĩa là để được nhận trợ cấp 270.000 đ/tháng, ông phải chờ đúng 10 năm nữa, vì khoản trợ cấp này chỉ dành cho người từ 80 tuổi trở lên. Nếu dưới độ tuổi này thì phải chứng minh là nghèo và không có nơi nương tựa.
Theo báo cáo "Một số vấn đề cơ bản về người cao tuổi Việt Nam giai đoạn 2011-2020" của Viện Gia đình và giới (Viện khoa học xã hội Việt Nam),  hiện Việt Nam có khoảng 10,1 triệu người cao tuổi, chiếm 11% dân số, trong đó có khoảng 2 triệu người từ 80 tuổi trở lên.
Nhưng theo Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, đối tượng được hưởng trợ cấp xã hội trong cả nước còn rất thấp.
Số đối tượng được trợ cấp xã hội thường xuyên chỉ chiếm khoảng 1, 23% dân số, là mức rất thấp so với nhiều nước trong cả khu vực (khoảng 2,5%-3%). Mức chuẩn để tính mức trợ cấp cũng rất thấp, chỉ bằng 32,5% so với chuẩn nghèo và chưa bảo đảm được mức sống tối thiểu của một số lượng lớn đối tượng.
Ngay cả về đời sống tinh thần, hiện có 13% các cụ gặp trắc trở, 60% thấy bình thường và chỉ 20% cảm thấy thoải mái về tinh thần. Ngoài ra, khoảng 95% người cao tuổi chịu gánh nặng về bệnh tật kép, chủ yếu là mạn tính (theo bà Phạm Tuyết Nhung – Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam).
Nhưng, đối tượng của nghiên cứu đó - những người già đi bán vé số chúng tôi gặp khi thực hiện bài viết này - đều không nghĩ ngợi nhiều về lý do tại sao mình lại vất vả như vậy.
Những con số, cảnh báo, đề xuất về chính sách phúc lợi xã hội cho người cao tuổi khi dân số Việt Nam đang nhanh chóng đi đến giai đoạn già hóa... rất cao xa với bà Hai Hường, bà Lê, bà Lựu, bà Hai Bắc, ông Sâu điếc, ông Sáu mù, bà Chín Lùn, ông Long, ông Tiếng...
Quê hương Phú Yên trải đầy hoa vàng trên mênh mông triền cỏ dại xanh biếc. Nhưng hoa vàng không bỏ vào nồi nấu lên ăn được. Người xứ khác đổ về Phú Yên trầm trồ vẻ đẹp thiên nhiên, còn những cụ già Phú Yên đêm ngày nghĩ đến Sài Gòn như thiên đường cứu rỗi.
Như những bàn tay chắp lại thành kính hướng về bất cứ ngôi chùa nào trên đường đi bán vé số, việc làm sao để từng ngày đều bán hết tập vé số đã hút lấy toàn bộ thời gian và tâm trí của họ. Họ coi cuộc đời vất vả của mình chính là số phận, được mất đều là may rủi, không nghĩ ngợi khác hơn, không đòi hỏi, không tủi buồn. Động lực và niềm vui lớn nhất là sau vài tháng lang thang khắp thành thị xa hoa, mang được vài chục ký gạo và mấy thùng mì về quê, cho được cháu chắt ít ngàn ăn quà vặt, hưởng ít ngày thảnh thơi bên gia đình. Rồi lại ra đi.
Cho đến khi không thể nào cất bàn chân lên được nữa.
Tái Bút: Khi loạt phóng sự này đang ở vào giai đoạn hậu kỳ, đầu tháng 8/2017, chúng tôi quay trở lại ngôi nhà vé số. Ông Hồ Long đã chuyển qua một ngôi nhà khác do sức khỏe quá yếu, buộc phải ngồi xe lăn, nhưng ngôi nhà cũ không có ai “dư” ra để đẩy xe lăn cho ông. Ông Sáu Mù đã về quê nghỉ ngơi dưỡng sức.
Bà Hai Hường, bà Chín Lùn cùng những bà cụ khác vẫn đang nghỉ ở quê, khoảng một tuần nữa lại trở vô Sài Gòn tiếp tục bán vé số.
Theo kenh14.vn
Image

🍀Cho ngày hôm qua, hôm nay và...

🍀Cho ngày hôm qua, hôm nay và...


🔖Ngày qua ngày, em lại lạc trong n cảm xúc khác nhau. Em chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày em sẽ vương vào một tình yêu xa...
🔖Ngày trôi qua, khoảng cách có lẽ là vách ngăn vô hình khiến ta khắc khoải trong vô vàn những nỗi nhớ. Yêu xa, thời gian bên cạnh chỉ được đếm bằng đầu ngón tay. Anh lo công việc của nơi anh, em bận rộn với vô số công việc của em. Hai chúng ta đều có những nỗi lo, những bận rộn của riêng mình nên muốn bên nhau nhưng chẳng thể kiểu ngay và luôn được.
🔖Em đã biết GATO nhiều hơn một chút. Em gato với những người được gặp anh mỗi ngày, gato với những cặp đôi hand in hand đi qua trước mặt em. Em gato bởi họ được bên cạnh nhau còn mình thì phải trong xa cách thế này...Em đã phải chịu đựng những nỗi nhớ khi không có anh ở bên. Một mình em phải vượt qua những khó khăn và cả những tổn thương...Em phải tự mình làm mọi thứ và phải mạnh mẽ hơn 💪🏻💪🏻💪🏻
🔖Thỉnh thoảng cũng thấy cô đơn lắm í 😅. Ai bảo đợi chờ là hạnh phúc chứ giờ với em, cảm giác chờ đợi giống như cực hình đấy. Khi chúng ta đã chọn nắm tay nhau em nghĩ mình sẽ có thể làm được nhiều hơn như thế! Em còn phải cố gắng giữ cho lòng mình không được lung lay. Em sợ khi không có anh ở bên cạnh, khi cảm thấy cô đơn, em sẽ lại đi lạc đường... Em sợ phải yêu trong xa cách như thế!
🔖Nhưng có lẽ, sau tất cả, yêu xa là một thử thách chính mình. Em tin, cho dù chúng ta ở xa nhau nhưng trái tim ta hướng về nhau thì cho dù có xa cách mấy ta cũng trở về bên nhau mà. Xa nhau để chúng mình biết được tình yêu chúng mình dành cho nhau nhiều như thế nào. Vượt qua thử thách,trở về bên nhau rồi ta sẽ thật hạnh phúc ❤️
🔖Những thương, những yêu được thốt ra bằng lời, giá có thể chạm vào trái tim...
Image

NGƯỜI MÀ BÊN BẠN NĂM 17 TUỔI LÀ NGƯỜI KHÔNG THỂ BÊN BẠN SUỐT CUỘC ĐỜI

Chắc chắn rằng ai trên đường đời đến khi cưới vợ sinh con cũng phải trả qua vài cuộc tình. Tính tới bây giờ thì tôi cũng đã yêu được ba người rồi nhưng hai mối tình đầu nó chỉ là sự ngây thơ sự cảm nắng của một thằng con trai giành cho một cô nàng nào đấy. 


Lúc đấy tôi còn ham chơi lắm, suốt ngày đục đầu ra quán net cắm ở đó cả ngày 😂😂 rồi rồi ngày qua ngày tháng qua tháng như vậy cho đến khi có một cô gái đã làm cho tôi thay đổi bản thân mình 😆 tôi nghĩ rằng đây là người tôi yêu và tôi không thể sống thiếu cô ấy được 😪😪. Nhưng rồi người ta lại nói cô gái bạn yêu năm 17 tuổi là người sẽ không đi cùng bạn suốt cuộc đời này được 😌😌 nhiều khi tôi cũng chẳng tin về những thứ nhảm nhí này 😂😂Nhưng rồi .... (đọc hết đi )
Tôi là một thằng con trai nói chung chẳng có cái gì nổi trội vẻ ngoài thì chẳng nổi bật 😅😅 học thì không được giỏi, tính cách khó chịu lạ thường 😆 nhưnng từ khi gặp cô ấy tính cách tôi thay đổi 360 độ 😂😂 cũng chẳng biết sao nữa 😌😌. Tôi có một đam mê là bóng đá ⚽️⚽️ nó như cuộc sống của tôi vậy, tôi luôn hết mình hết sức đến khi thời gian kết thúc quả bóng ngừng lăn thì tôi mới dừng lại 😆😆 mà thôi nó rồi cũng chẳng quan trọng đâu 😅 đam mê đấy . Rồi lại chính cô gái ấy lại làm tôi có những suy nghĩ khác khi cô ấy giận tôi chỉ vì tôi mãi mê chơi bóng đến kiệt sức chấn thương . Rồi tôi lại phải hạn chế đam mê của mình lại 😪😪 để giành nhiều thời gian bên cô ấy hơn 🙃🙃 tháng tháng ngày ngày cứ trôi qua 😍
Các chị em phụ nữ cứ cho là con trai lúc nào cũng xấu , đứa nào cũng cờ bạc rượu chè thuốc lá nói chung là những cái tệ nạn xã hội đó 😅😅 ai cũng rằng là con trai tốt không còn 😂😂 cứ lao đầu vào mấy thằng con nhà giàu rồi khi bị nó bỏ quay đầu lại thì lại bảo con trai tốt không còn 😂😂 à quên lạc chủ đề rồi 😂😂 tôi xin quay lại chỉ đề của mình
Những năm tháng ấy khi còn bên người rất hạnh phúc ❤️❤️ bên em tôi cảm thấy mọi ưu phiền trên đời này đều tan biến tất cả. Bên em cho tôi một cảm nhác là lạ mà tôi muốn ở mãi trong đó. Tôi và em cũng có khá nhiều sở thích chung như nghiền màu đen ... những cái mà người này thích còn người kia không thích rồi cũng dần dầm thích nghi để rồi 1 đứa thích là cả 2 đứa thích. 😂😂 Tôi yêu em chân thành yêu em tha thiết 😪😪 nhường nhịn em không phải vì tôi sai chỉ là vì tôi thương em 😌😌 nếu lí luận tôi thắng em thì về tình tội thua em rồi 😆😆 nên tôi chẳng bao giờ để cho em cảm thấy vậy đâu 😁😁 lúc bên em tôi như một con dã thú đã bị thuần chủng vậy 😂😂 . Khi ta bắt đầu yêu nhau là đầu hè , gặp nhau ít nhưng ngày nào cũng cấm smartphone nhắn tin với nhau cả ngày thậm chí lúc ăn cơm cũng còn nhắn nữa mà 😂😂 nhưng cái gì nó cũng vậy 😁😁 được một thời gian đầu rồi sau đó ít lại lại và lại 😌😌 không phải vì không muốn nhắn cho nhau mà vì chẳng còn chuyện gì nói với nhau cả 😌😂😂 Chúng tôi học chung một lớp 😆😆 nên hay giúp nhau trong học tập 🤝🤝 cố gắng vì nhau học 😀😀 nhưng nhiều khi học chung lớp rồi có những cái mà ta nhìn thấy cảm thấy buồn lòng nhưng tôi thì chẳng bao giờ nói ra 😪😪 Một đứa BT một đứa LT lúc nào cũng đi với nhau 😂😆 ôi tháng năm ấy đối với tôi thật hạnh phúc ❤️❤️ hạnh phúc lạ kì ❤️ Yêu nhau cũng gần 1 năm rồi 😌😌 ngày kĩ niệm 1 năm ấy tôi tệ lắm 😪😪tệ nỗi tệ của một thằng con trai khi nói ra lời chia tay 😌😌😪 giờ nghĩ lại tôi thấy mình tệ lắm 😪😪 rồi sau đó vì còn yêu nhau nên cô ấy cũng cho tôi một cơ hội để đền bù cho cô ấy. Hè này em đi xa khoảng cách 1200km 😪😪 chỉ còn quan tâm nhau qua những tin nhắn khi nào nhớ quá thì qua call video cho nhau 🤗🤗 những khi cô ấy đau ốm tôi bất lực, buồn lắm , không làm được gì cho em hết :(( nhiều lúc muốn bay vào với em nhưng điều kiện gia đình chẳng có 😌😌 những khi đau em lặn mất tắm mất tích cả 2 3 ngày liền. Tôi thì ở đây chẳng biết em có chuyện gì hay không 😪😪 nhiều khi buồn em lắm 😢😢 em đau em sợ tôi lo nên không nói nhưng em làm vậy tôi càng buồn hơn nữa 😪😪 rồi thêm một lần nữa em đau liền một tuần 😪😪 cũng chẳng có bất cứ một cái gì liên lạc cho tôi để đảm bảo em còn khoẻ cả 👻👻 Rồi xong 1 tuần đó tôi buồn lắm 😢😢 rồi một lần nữa tôi lại chia tay em 😌 lí do thì tôi cũng không muốn nói làm gì 🤗🤗 cũng đã một tuần rồi 😢😢 lúc nào cũng buồn 😪😪 giờ khoảng cách thì khoảng 200km thôi nhưng muốn gặp rồi cũng chẳng gặp được đâu. Giờ chia tay rồi cảm giác đau lắm 😢😢 giờ đây học chung một lớp rồi đó vào năm chẳng biết sẽ ra sao đây 😢😢 à mà thôi tui cũng bình thường thôi mà 🤗🤗 nói thật rằng dù đã nhông là gì của nhau nhưng tôi vẫn âm thầm quan tâm e chỉ qua fb 😪😪 đọc gì mà đọc 😂😂 ... nhưng rồi tôi lại tin lời người ta nói " NGƯỜI MÀ BÊN BẠN NĂM 17 TUỔI LÀ NGƯỜI KHÔNG THỂ BÊN BẠN SUỐT CUỘC ĐỜI "
Chúng ta có duyên nhưng không đúng thời điểm ❤️❤️ có nợ sẽ gặp lại nhau